Mô hình phương trình cấu trúc của nghiện điện thoại thông minh dựa trên lý thuyết đính kèm của người lớn: Tác động trung gian của sự cô đơn và trầm cảm (2017)

Nghiên cứu Điều dưỡng Châu Á (Hội Khoa học Điều dưỡng Hàn Quốc). Tháng 6 năm 2017;11(2):92-97. doi: 10.1016/j.anr.2017.05.002.

Kim E 1 , Cho I 2 , Kim EJ 3.

Tóm tắt

MỤC ĐÍCH:

Nghiên cứu này đã điều tra các tác động trung gian của sự cô đơn và trầm cảm đối với mối quan hệ giữa sự gắn bó của người lớn và chứng nghiện điện thoại thông minh ở sinh viên đại học.

Phương pháp:

Tổng cộng sinh viên đại học 200 đã tham gia vào nghiên cứu này. Dữ liệu được phân tích bằng thống kê mô tả, phân tích tương quan và mô hình phương trình cấu trúc.

Kết quả:

Có mối quan hệ tích cực đáng kể giữa lo lắng đính kèm, cô đơn, trầm cảm và nghiện điện thoại thông minh. Tuy nhiên, lo lắng đính kèm không tương quan đáng kể với nghiện điện thoại thông minh. Kết quả cũng cho thấy sự cô đơn không trực tiếp làm trung gian giữa sự lo lắng gắn bó và nghiện điện thoại thông minh. Ngoài ra, sự cô đơn và trầm cảm được trung gian giữa lo lắng gắn bó và nghiện điện thoại thông minh.

Kết luận:

Kết quả cho thấy có những tác động trung gian của sự cô đơn và trầm cảm trong mối quan hệ giữa lo lắng gắn bó và nghiện điện thoại thông minh. Mô hình giả thuyết được tìm thấy là một mô hình phù hợp để dự đoán nghiện điện thoại thông minh trong sinh viên đại học. Nghiên cứu trong tương lai là cần thiết để tìm ra một con đường nguyên nhân để ngăn chặn nghiện điện thoại thông minh trong sinh viên đại học.

TỪ KHÓA: trầm cảm; quan hệ gia đình; thói quen; cô đơn; điện thoại thông minh

PMID: 28688505

DOI: 10.1016/j.anr.2017.05.002